Khó nhất là thương người sống cùng ta mỗi ngày
Ta lịch sự với người lạ và cộc cằn với người thân. Phép tu khó nhất không ở thiền đường, mà ngay trên bàn ăn gia đình.
Để ý một điều hơi đau: với khách hàng, với người lạ, bạn nhã nhặn hết mức. Nhưng với mẹ gọi điện hỏi thăm, bạn lại buông một câu cụt lủn "con bận, để sau". Với người yêu hay vợ chồng, bạn để dành cái giọng mệt mỏi và thiếu kiên nhẫn nhất.
Sự thân quen sinh ra cẩu thả. Vì ta chắc chắn họ sẽ không bỏ đi, nên ta thôi giữ ý. Ta dễ cư xử tệ nhất với những người mà ta tin là sẽ luôn ở lại.
Đây mới là khóa tu khó. Thương một người lạ vài phút thì dễ. Thương một người sống cùng bạn mỗi ngày, nhìn rõ từng tật xấu của bạn và để bạn nhìn rõ từng tật xấu của họ, năm này qua năm khác - đó mới là trình độ cao của bồ đề tâm.
Với bố mẹ, có một sự thật mà ta hay tránh nhìn: cái cửa sổ đang khép lại. Số lần bạn còn được ngồi ăn cơm với bố mẹ, nếu đếm ra con số thật, thường ít đến giật mình. Sự kiên nhẫn và có mặt bạn dành cho họ để dành tới khi nào? Hay ta cứ hẹn đến một ngày nào đó, cho đến khi ngày ấy không còn đến nữa?
Cách tập không phải là ráng yêu thương trừu tượng. Nó cụ thể: nhìn người thân như một người mới. Ta thường đóng khung người thân trong một vai: mẹ thì phải hiểu mình, cha thì phải mạnh mẽ, vợ chồng thì phải biết ý, con cái thì phải ngoan. Nhưng họ cũng là những con người đang già đi, mệt mỏi, sợ hãi, tổn thương và thay đổi từng ngày.
Và chuyện tha thứ trong nhà - những vết cũ, những câu nói năm xưa. Nối lại với bài về cơn giận: tha thứ không phải là nói "chuyện đó đúng". Tha thứ là gỡ cục than hồng ra khỏi tay mình, để mình thôi bị bỏng vì một chuyện đã qua.
Thử tuần này một việc thôi: một cuộc trò chuyện trọn vẹn với người trong nhà - điện thoại úp xuống, không vừa nghe vừa lướt, nhìn vào mắt họ mà nghe. Đơn giản vậy, nhưng với nhiều gia đình, đó là điều đã lâu không có.
Đừng dành phần đẹp nhất của sự tử tế cho người lạ, rồi để những người thân nhất sống bằng phần mệt mỏi còn lại của ta.
(Theo Daibaothapmandalataythien.org)
- 3 lượt






